Wednesday, May 18, 2016

Những Người Ở Lại

Trẻ, đua nhau du học.
Học xong không quay về,
Bỏ lại cánh đồng cháy,
Tiêu điều những làng quê.
Quan, những người cách mạng,
Lặng lẽ tích đô-la  
Để thành công dân Mỹ,  
Tây Âu, Canada.
Doanh nhân, chưa bị giết
Bằng sưu thuế nhiễu nhương,
Cũng lặng lẽ chuẩn bị
Để mai mốt lên đường.

Vậy là đi, đi hết,  
Những người có thể đi.  
Ta, những người ở lại,
Đang thử hỏi còn gì?  
Còn lại một núi nợ,  
Một xã hội trái chiều.  
Những câu khẩu hiệu đỏ  
Và một mớ giáo điều.  
Một môi trường hủy diệt.
Một đất nước, người dân  
Mất niềm tin, ngơ ngác,  
Đành tin vào thánh thần.
Một dân tộc bất lực  
Nhìn cái ác lên ngôi.  
Bất lực chịu ngang trái  
Và đạo đức suy đồi.
Có lẽ rồi đi hết,  
Những người có thể đi.
Ta, những người ở lại,
Bất chấp còn lại gì.  
Ta sẽ tiếp tục sống  
Với đúng nghĩa làm người,  
Trên mảnh đất tiên tổ  
Đã gây dựng bao đời.
Dẫu sao, ta vẫn có  
Hy vọng và đôi tay.  
Vậy thì ta chung sức  
Vực dậy non sông này.

ƠI TRỜI!

Đọc báo đảng mới biết  
Rằng người Việt, trời ơi,  
Đứng thứ hai thế giới  
Về số lượng những người
Đầu tư để được phép  
Thành công dân Hoa Kỳ.  
Nửa triệu đô la Mỹ  
Với họ, chẳng thấm gì.
Ai đi hay ai ở  
Là việc riêng từng người.
Biết thì vẫn biết thế,  
Nhưng phải kêu “trời ơi”
Một – vì ta, cộng sản,  
Mà yêu Mỹ hơn ta.  
Hai – nước nghèo mà có  
Năm trăm nghìn đô-la.
Kết luận: Nói cứ nói,
Mà làm thì cứ làm.
Không thể không kinh ngạc
Về nước ta, Việt Nam.

Thái Bá Tân

Monday, May 16, 2016

Vòng Hoa Phân Ưu gia đình bạn Minh Nguyệt PBC72

Chia Buồn
Nhận được tin buồn Thân Mẫu của bạn Minh Nguyệt PBC72 là Cụ Bà Huỳnh Thị Tuyên đã từ trần vào lúc:
 10:30 ngày 14 tháng 5 năm 2016
tại Phan Thiết Việt Nam.

Hưởng Đại Thọ 92 tuổi
 
Nhóm thân hữu PBC72 thành thật chia buồn cùng bạn Minh Nguyệt và Gia Đình cho sự mất mác lớn lao này. 
Xin cầu nguyện linh hồn Cụ Bà sớm về chốn Vĩnh Hằng 
Nhóm cựu học sinh Trung Học Phan Bội Châu liên lớp 72 đồng:

Thành Kính Phân Ưu

Friday, May 6, 2016

Tường Trình Công Tác Ủy Lạo bạn Ẩn Phan Thiết của PBC72 Group Sàigòn

Hình chụp năm 1971 
 Trương Vĩ Hoa, Trần Hòa, Thanh " Cò " (chết), Phạm Văn Ngọc, Bảo " gầy ".  Ngọc sau khi học xong 11B4 rồi đi SQ Đ Đế.

 Mộng Quyên, Vĩ Hoa, Vợ anh Ẩn và Đặng Tỵ

   Công Ty xe ôm PBC72 đang test xe tại Sài gòn

 Hàng đứng: Sơn quậy, Dũng Yamaha, Pháp, Phạm Sanh, 
Sơn (vk Úc bạn Vĩ hoa) Cao N Sơn ,Vĩ Hoa ,Tường ...
 Ngồi: MQ, Tỵ, Kim Loan, Phấn Hoa (em gái VH và Đào Hoa)

 Giám Đốc Công Ty Xe Ôm PBC72 Chi nhánh VN

 Test Pilot xe Ôm từ Úc đang chào Bà Giám Đốc Công Ty Xe Ôm PBC72

Phó Giám Đốc đang thưởng thức máy lạnh, 
nhiệt độ bên ngoài 100 độ F / 38 độ C

An toàn trên Xa Lộ
Thanh lịch trong Thành Phố
và bảo đàm tiện lợi khi đi vào ngỏ hẻm
đó là chiếc xe YàMàHam 

Quảng Cáo trên đây đươc bảo trợ của Công Ty xe ôm PBC72

Wednesday, May 4, 2016

Nguyễn Văn Lân ( Ẩn) tại BV Nguyễn Tri Phương

Tuyết ơi...Vĩ Hoa đây....rất lưỡng lự viết lên cho bồ biết hình ảnh ko vui này... người này tên Ẩn.. tên giấy tờ là Nguyễn văn Lân.... là bạn khá Thân của Phụng ox của you... trong thời kỳ P ở sg ở chung lại người này ở chung cư gần Trường đua phú thọ.... P dạy thêm học trò kiếm tiền (chỉ nghe Ẩn kể chứ Vĩ Hoa ko biết j cả)... Ẩn dân Lac Dao PT .... cũng quen biết VH sau 75 qua trung gian của Phạm văn Ngoc... về vn kỳ này vô tinh Hoa quang nguyen có cho phone cua Ngoc... rồi N dắt đi thăm Ẩn... đang ở bệnh viện Nguyễn Tri Phương Lầu 2 Lô G , Phòng bệnh nặng, hấp hối hy vong  sống 10  20 phần trăm.... quá nghèo ko tiền mua gạo ăn chứ đừng có tiền mua thuốc.. nên nay tới nông nổi này...
0906964863 (số phone của VH ở vn)

Friday, April 15, 2016

Kỹ niệm 30/4/75 - Phạm Sanh PBC72

 Sàigòn 30-4-1975
Sài Gòn những ngày nắng nóng tháng tư, oi bức không chịu nỗi, đi đâu cũng nghe chuyện hạn hán thiếu nước, từ miền Tây đến Đắc Lắc Ninh Thuận Bình Thuận, con nít người già đen đúa rầu rĩ, trâu bò dê cừu sống cũng như chết. Bạn bè xa xứ thời gian gần đây về nhiều nhưng về rồi cũng lại đi, ngồi uống cà phê một mình sao vẫn thấy mằn mặn, mới đây đã gần 41 năm…
Năm đó, ăn Tết xong, vào lại Sài Gòn học, đã nghe không khí là lạ, sinh viên các trường “dễ vào khó ra” như Văn khoa, Luật, Khoa học…, ngày nào cũng biểu tình chống bắt lính. Sinh viên Phú Thọ vốn truyền thống hiếu học êm đềm, bỗng truyền đơn rãi đầy toilet, băng ron kêu gọi xuống đường treo đầy cây, Thầy Cô có cớ chạy nhanh về nhà. Một mình lủi thủi về cư xá nghe đám bạn miền Trung  tán dóc tình hình thế sự, ngay ngáy lo nghĩ về gia đình. Đầu tháng 3, Ban Mê Thuột thất thủ, trường gần như không còn giảng dạy học hành gì nữa, sáng lên lớp chờ Thầy chờ bạn, nghe vài tin tức BBC tình hình chiến sự, rồi giải tán, Thầy Cô bè bạn bắt đầu ra đi ngày càng vắng dần. Cư xá 268 Nguyễn văn Thoại trở nên đông người ồn ào hơn, gia đình người thân từ các Tỉnh miền Trung, Cao nguyên lũ lượt di tản vào. Tự nhiên được cho nghỉ học, sướng thật, nhưng tôi ngày nào cũng qua thư viện học bài làm bài tập, lở hết đánh nhau như đợt năm 72 thì phải học lại và thi cuối năm. Má tôi nhờ một người Bà chuyên lấy hàng Sài Gòn về bỏ chợ Phú Long, đưa thư nhắn về gấp Phan Thiết để nếu có chia cắt đâu đó thì gia đình còn có nhau. Lại kẹt ngày thi tín chỉ cuối cùng cho tấm bằng cử nhân MGP bên Khoa học, thi xong thì đã nghe tin gia đình đi ghe vào Vũng Tàu, mọi con đường trừ đường biển từ Phan Thiết vào Sài Gòn đều đã bị cắt đứt. Đúng là cả đời tôi khốn khổ vì ham học, phải chi ham cái gì khác, nay đở “khổ tâm” hơn nhiều…
Tín về, kể chuyện cấp 3 PBC, hai thằng ham cái khác, tôi người chị Tín người em, rủ nhau lên nhà các cô nàng nhỏ nhắn, rồi cùng nhau nhìn lên trần nhà tìm đếm thằn lằn, không nói được câu nào. Kết quả chắc mấy bạn dư sức đoán được ngay không cần suy nghĩ, người ta nói tình thiên nga, tệ lắm là tình khỉ đột, không ai nói tình thằn lằn cắc ké. Ham gái, là bản chất đàn ông con trai, đức Phật Thích Ca còn phải vui vẻ mà nói, ai cũng ham chơi ham ngũ ham ăn ham uống ham tiền ham chức và tất nhiên cũng phải ham gái (hình như đức Phật vẫn còn phân biệt nam nữ).Tôi nhút nhát sau những thất bại ban đầu, nên phải giả bộ tự đặt ra các điều cấm, không tán em của bạn, không tán bạn của em, không tán học trò, không tán đồng môn đồng nghiệp. Giờ không biết suy nghĩ của mình đúng hay sai, có lẽ sai nhiều hơn đúng, vì các bạn 72 tán nhau lung tung mà vẫn răng cứng ngắc đầu đen thui. Kể ra nhiều lắm, như nhóm bình thường mày tao nhưng đôi lúc phải kêu nó bằng anh là Phân Sơn-Lê Sơn-Dũng cọt (đã bị delete), Hùng-Sỹ, Hùng đen-Sang mập, Ngọ-Hùng móm, Ngọc-Lộc…, nhóm cây nhà lá vườn như Minh-Thức, Hoa-Sáu, Tuyết-Phụng, Tương-Lễ, Thoa-Tám…, nhóm đồng nghiệp lấy nhau thì nhiều lủ khủ, nhưng nhóm tán thành công học trò thì chưa thấy, có lẽ mối tình Thày Trò chắc chắn sẽ gây hậu quả nghiêm trọng từ chết đến bị thương, không tin mấy ông già  U70 cứ thử…
Năm 75, chạy xuống bến Đá Vũng Tàu gặp gia đình, Mẹ kể phải chờ Ba đang chở hàng ra miền Trung, kẹt dòng người khắp nơi đổ về Nha Trang, cả nhà đợi Ba về PT mới đi chung được. Tin tức VC đã qua Long Khánh, đang đánh vào Sài Gòn, chờ Cậu không được, Ba tôi quyết định lái tàu đưa gia đình ra đi, nhưng đi được gần 1 ngày, Ba nói thiếu dầu và quên la bàn, phải quay trở lại Vũng Tàu. Một tình huống đến nay, ngay cả khi Ba tôi mất, tôi vẫn chưa có lời giải đáp chính xác. Cậu có thể vì Mợ, đúng ra là gia đình Mợ. Nhưng Ba tôi chắc vì Mẹ già, không thể nào bỏ lại Bà Nội và hai thằng em sinh đôi của tôi mới 5 tuổi, hai thằng này vừa sinh ra, bà thày bói đã nói xung khắc chắc chắn phá hết tiền của Cha Mẹ làm Mẹ giận nhưng Ba tôi lại thương hai đứa nó suốt đời…
Đợt này về VN, thấy Ánh Tuyết giọng nói vẫn trẻ trung, mặt tươi cười phúc hậu giống bà già AT. mà tôi nhớ được gặp hồi nhỏ, Phụng thì vẫn như xưa, vui nhưng vẫn có nét lầm lỳ. Hồi cấp 2, có lần bị NP. Thiên Hùng chọc ghẹo, Phụng lầm bầm gì đó, ngày hôm sau xách dao (hồi xưa chưa có mã tấu)  lên lớp định chơi thật, làm các bạn lớn tuổi hết hồn, khuyên can. Sau 75, có lần tôi đi lang thang trên đường Trương Định, vô tình gặp Phụng, mừng hết lớn, hai thằng sau đó rủ nhau bỏ mối bán nước suối Vĩnh Hảo và sửa đậu nành. Sau này P. ra đi, mất mối lớn, tôi phải giả từ nghề bán nước suối, chuyển sang bán nước mắm. Mấy hôm ở Sài Gòn, quý Phụng lắm, uống với bạn cở nào cũng uống, lại còn có cô học trò cũ thăm viếng vì có thời P. làm thày giáo. Nhớ, đừng tháo giày. Nói về chuyện Tuyết Phụng, lại nhớ gặp được Phấn Hoa, xinh vui như ngày nào, không biết Đào Hoa bên ấy có còn đẹp hơn PH không?
…Không ra biển được, tôi quay lại Sài Gòn. Thành phố những ngày gần 30/4, vừa yên lặng vừa hỗn loạn, lính tráng và người dân di tản ở la liệt khắp nơi, ai cũng tâm trạng hoang mang lo lắng chờ đợi. Tôi thì chỉ lo cho gia đình, lo cho người thân, đưa đứa em gái về ở tạm nhà Bà Hồng Xuyên, đưa bạn em gái về nhà người dì tại Phú Nhuận. Xong, đi lang thang dọc bến Bạch Đằng xem cảnh người ta chen nhau xuống tàu hải quân, vẫn còn dư thời giờ lại lên chung cư cầu Muối thăm Lộc, uống chai rượu Tây mà L. khoe là chiến công khi vào “lục soát” hộc bàn phòng ông khoa trưởng trường Văn Khoa. Cớ gì L. vào Văn khoa, chỉ có tôi, Quang và một hai người bạn nữa biết, thôi hãy để yên cho L. chốn suối vàng. Gần 30/4, Sài Gòn hứng một trận giông để đời, mây đen tối nghịt, sấm chớp đầy trời, chắc là điềm báo hiệu của “Ổng”, như chuyện bầy sâu trên núi Thành Sơn ùn ùn kéo xuống đầm Nại để tự tử và hòn đá Tiên quê Tổng Thống Thiệu bị sét đánh té ngã lăn đùng trước khuôn mặt đáng ghét của hòn mặt Quỹ…
Mấy ngày Tín về PT, đi dạy học ở Tỉnh xa mà lòng không yên, không biết khi nào Tín vào lại, hàn huyên tán dóc. Nhìn hình chụp các bạn PT, có bạn nhìn ra có bạn không biết tên gì, trí nhớ lúc này cũng phải xem lại, coi chừng giống các bạn HL, HB, GH (bên Tây đừng giận). Như Kỳ Hùng, Quốc, Thoa… nhìn ra, nhưng VT Tài thì chịu, có vợ rồi nên già và mập, mà ai cũng phải già. Ngày Tín qua lại Úc, sáng đến trưa, 3 thằng vẫn còn uống cà phê Kỳ Hòa nói chuyện trên trời dưới đất. Khi Nhật Hồng chở Tín về lại khách sạn, bước đi bỗng thấy nặng theo cơn bệnh gout, chúc nhau khỏe để còn quay về gặp lại, hao hao cái lần Tín vào chỗ làm việc của mình, từ giả để chuẩn bị vượt biên tiếp sau bao nhiêu lần không thành…
Sài Gòn sau 30/4/75 thật ra cũng không có gì ầm ỷ ghê gớm như phim truyện nói sau này. Quân quản vào tiếp thu trường, một vài “đồng chí” thanh niên xưng là cán bộ cách mạng kêu gọi sinh viên trình diện, phổ biến vài nội quy gì đó, chia nhóm chia tổ học tập chính trị, rồi lên đường đi lao động đào kênh, làm nhà do dân kinh tế mới…Trường Phú Thọ bấy giờ không có ai nằm vùng như các trường khác, nên thật ra cũng dễ thở. Phải hơn một năm sau, trường mới tổ chức học chuyên môn lại, tôi được “hân hạnh” học kỹ sư 5 năm, may mắn học được kiến thức kỹ thuật ngành công chánh cả Nga lẫn Mỹ, tất nhiên mấy ông Thày Phó tiến sỹ ngoài Bắc mới vào Nam ngày ấy toàn phê phán chửi Mỹ là chính, chứ dạy dỗ có được bao nhiêu, tự học là chính…
Nhanh thật, đã 41 năm sau 30/4, bạn bè ai cũng tay bế tay bồng cháu nội cháu ngoại. Mong các bạn lớp 72 mình sống dai, bồng luôn cháu cố. Nhưng nhớ gặp nhau thường để đừng trở thành lãng ông lãng bà.

Phạm Sanh, 72PBC

Monday, April 11, 2016

PBC72 Ngày Nay

Trái qua phải hàng đứng 
Trần Ngọc Diệp, Chính, Hùng, Thoa.
Hàng ngồi 
N, Nguyễn ThTỳ, Lê ThBé 
Credit to Tín Nguyễn PBC72