Saturday, September 5, 2015

HNPBC 2015 / Tâm Tình Nhật Tân PBC72


July 8 2015
9:25'am
Rời Cali Tạm biệt những ngày vui Những ngày đầy ắp tiếng cười hồn nhiên như tuổi mười sáu Chúng ta đã bơi ngược về thời tuổi trẻ với những xúc động đầu đời thơm ngát hương hoa Thơm xanh ngát mùi cây trái ở khu vườn nhà Phi Vân, giàn chanh dây trĩu nhánh mọng nước xô đẩy nhau trái nọ nối tiếp trái kia như chen lấn nhau không chút thẹn thùng Những vòng tay ôm như muốn nghẹt thở, đứa nọ nhìn đứa kia, tự hỏi sao ngần đó năm xa nhau mà vẫn còn có thể mường tượng lại khuôn mặt của nhau Sao ngần đó năm rời lớp rời trường, bỏ lại kỷ niệm phía sau, tưởng sẽ quên sẽ nhạt nhoà theo từng sợi tóc bạc trắng lưa thưa, sẽ im ắng nằm âm thầm dưới những vết chân chim. Vậy mà cớ sao, giọt lệ nào như vừa làm nồng nàn thêm vòng tay ôm, làm ngọt ngào thêm lúc dụi đầu vào nhau, rồi xô vai nhìn nhau. Trời ơi, bạn tôi ơi. Ngôn ngữ làm sao có thể diễn tả cho hết, những xúc động những nghẹn ngào khi chúng ta gặp lại nhau. Chúng ta đã được nhận món quà tặng quá lớn lao quá tuyệt vời mà đời sống đã ban tặng cho chúng ta Bạn ơi Làm sao chúng ta cảm tạ cho hết, những gì chúng ta được nhận, làm sao ta có thể trả cho hết, những yêu thương mà ta đã dành cho nhau, nghĩ về nhau trong chừng đó năm xa.




Buổi chiều trong khu vườn thơm ngát hoa quít hoa cam, chúng ta nhắc lại kể lại với nhau về những mối tình đầu thời tuổi trẻ. Tình đầu. Nó là mảng nắng lung linh đậu ngây thơ trên đôi mắt, làm hồng hào đôi má và làm ngọt ngào đôi môi. Là những viên kẹo ngọt đầu đời tinh khôi đến nỗi, nó vẫn phảng phất đâu đó hương vị man mác khi ta hồi tưởng Ta nhắc với nhau cảm giác bối rối lần bất ngờ tờ giấy gấp nhỏ của ai đó nhét vội trong bàn tay
Xao xuyến và dễ thương quá
Hồn nhiên, nồng nàn quá
Ta cùng hỏi nhau và cùng mơ mộng .. Ta cùng hát và cùng bâng khuâng ," anh trao vội vàng chùm hoa mới nở .. ' Chùm hoa thuở ấy dù đã phai theo hương tóc thời gian nhưng nó vẫn lẫn khuất đâu đó trong ngăn kéo ký ức, đôi khi ngủ quên, đôi khi chìm khuất bởi bộn bề đời sống nhưng như những nốt nhạc đầy đủ âm hưởng trầm bổng Chỉ một chút khẽ cựa mình, âm điệu ngân nga của nó, một chút, một chút, cũng dễ làm lòng ta thổn thức



Mile Square Park Fountain Valley, CA July 3rd 2015
Không thể diễn tả cho hết ta đã xúc động đến là chừng nào, hối hả đến chừng nào khi ta chỉ có chừng đó thời gian gặp nhau Hồ nước chất chứa kỷ niệm như bị bung vỡ tung toé và ta như thảnh thốt níu kéo lại, bám chặt nó và sợ lắm thời gian không còn nhiều để ta có thể chia xẻ, bù đắp, bởi thời gian chúng ta xa nhau dài hơn cả nửa đời người và thời gian còn lại quá đỗi phù du
Sáng nay khi cánh máy bay nhẹ rung và thân tàu chuyển động, bạn có nhìn Cali qua ô cửa nhỏ, thành phố với những vườn cây mướt xanh, những căn nhà ngói đỏ, không biết căn nhà của bạn tôi ở đâu trong trùng trùng mầu xanh kia. Ngày nầy, tuần trước, còn rộn rã tiếng cười, còn hồn nhiên tiếng hát, những lời hát nhỏ làm tim ta bồi hồi thảnh thốt. Giờ nầy bạn đang ở đâu? Có phải ta vừa khép cánh cửa rộn rã tiếng cười ngoài kia để mở lại cánh cửa lo toan đời sống ? Hành lý mang bạn trở lại nhà có gói thêm chút thương chút nhớ ? Bạn có bồi hồi khi nhắc với nhau những mảng nhớ còn quá mới tươi roi rói, những mảng nhớ như tấm lụa mềm được kết bằng âm thanh của sóng và mặn mà hơi thở biển Bạn có như tôi, giờ nầy khi sắp rời khỏi Cali, trái tim tôi, dường như vừa hẫng một nhịp rời,
Ký ức lúc nầy, khi mường tượng lại tôi vẫn không thể hình dung giờ nầy, tuần trước tôi đang làm gì và bạn đang đứng ở đâu Dưới vòm chanh dây xum xuê trái ? Dưới tàng cây lá xanh um rậm mát ? Chúng ta đã dùng những mảng puzzle để lắp ghép quá khứ khi bơi ngược về giòng sông tuổi thơ, và, bạn ơi, dường như giọt nước mắt nào vừa tình cờ ghé mặn đôi môi.
Một chặng bay nữa tôi sẽ về lại nơi chốn của mình, cũng như bạn , tôi sẽ mở lại cánh cửa đời sống và những kỷ niệm chúng ta đã có với nhau trong lần hội ngộ sẽ, như bao lần được nằm kề bên những khoang đời lãng quên
Nhưng chúng ta vẫn luôn nhớ về nhau, nghĩ về nhau như lời hẹn gặp phải không ? Những người bạn yêu dấu của tôi ơi
Hạnh phúc nhé Bạn tôi.



Hãy cho nhau lời chúc bình yên Hãy sưởi ấm trái tim nhau bằng những hồi tưởng đẹp đẽ để khi chúng ta gặp nhau thêm vài lần nữa , chúng ta vẫn còn thấy nhưng tia nắng ấm áp thắp trong mắt nhau dù nếp nhăn già nua đã đẩy đùn mỏi mệt Hãy giữ cho nhau tiếng cười để xoa dịu nhau đời thường mỏi mệt Hãy cùng tôi níu cuộc đời này bởi chúng ta còn có bao lần để gặp nhau để yêu thương ?
Bạn ơi Tuần trước, giờ này Tôi mang theo trong hành lý những túi bát ngát niềm vui và chúng ta hào phóng phân phát cho nhau những hạnh phúc vừa hớn hở vừa vui tươi. Bạn và tôi đã mang gì trong cuộc hành trình về lại ? Như quả bóng xì hơi chỉ còn lớp vỏ nhầu nát Nó tội nghiệp và thảm thương biết chừng nào .,
Dù ngày vui ngắn ngủi, bạn ơi Hãy cùng tôi cảm tạ đời sống đã cho chúng ta còn có cơ hội gặp lại nhau Một chút hạnh phúc sóng sánh cũng đủ làm tâm hồn chúng ta tươi trẻ hơn, như giải lụa mềm vừa khoác lên bờ vai thanh tân dù đời sống chúng ta mòn mỏi biết bao nhiêu, lo âu biết bao nhiêu.,
Bạn ơi Nhớ giữ tình nhau theo hương tóc phai và nếu đôi khi ghé lòng nhìn lại Hãy nhớ về lần chúng ta hội ngộ hôm nay... Những nước mắt, tiếng cười , những thầy cô, bạn bè yêu dấu.. Chúng ta đã xa dần những ngày vui nhưng hình như, hình như trong tôi, trái tim đau còn bâng khuâng ở lại..
Bạn tôi ơi.

No comments:

Post a Comment